~Giải trí lành mạnh~
Welcome to 4rum The Entertainment, 4rum của chúng tôi bảo đảm không làm bạn phải buồn lòng ^^

~Giải trí lành mạnh~

[T]he [E]ntertainment
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
June 2018
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930 
CalendarCalendar
Top posters
The Legend Killer (984)
 
MasterP (921)
 
Austin 3:16 (900)
 
ThiênThầnTrắng (850)
 
TheHardyBoyz (367)
 
MasterT (239)
 
lamkevin73 (145)
 
Chirs Killer (115)
 
ice_Frog97 (73)
 
Cena Sucks (71)
 
Latest topics
» [Download] WWE Smackdown 23/8/2013
by The Legend Killer Fri Aug 23, 2013 3:45 pm

» [Download] TNA iMPACT Wrestling 22/8/2013 Hardcore Justice
by The Legend Killer Fri Aug 23, 2013 3:14 pm

» [Download] WWE Raw 19/8/2013
by The Legend Killer Fri Aug 23, 2013 11:50 am

» [Download] WWE SummerSlam 2013
by The Legend Killer Fri Aug 23, 2013 11:29 am

» [Photos] SmackDown 23/8/2013
by The Legend Killer Fri Aug 23, 2013 11:07 am

» [Photos] RAW 19/8/2013
by The Legend Killer Thu Aug 22, 2013 11:19 pm

» [Online] Backlash 2016
by The Legend Killer Thu Aug 22, 2013 9:46 pm

» (Bàn Luận) SummerSlam 2013
by The Legend Killer Fri Aug 16, 2013 10:11 pm

» (Download) RAW 12/8/2013
by The Legend Killer Fri Aug 16, 2013 7:57 pm

» (Online) RAW 12/8/2013
by The Legend Killer Fri Aug 16, 2013 7:53 pm

Statistics
Diễn Đàn hiện có 54 thành viên
Chúng ta cùng chào mừng thành viên mới đăng ký: tranthuks44@gmail.com

Tổng số bài viết đã gửi vào diễn đàn là 4042 in 928 subjects
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 10 người, vào ngày Tue Dec 26, 2017 6:53 am
Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm

Share | 
 

 Tổng hợp truyện dân gian Việt Nam

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
ThiênThầnTrắng
Tước hiệu S-MOD

S-MOD
avatar

Posts : 850
TEs : 6085
Điểm nổi tiếng : 25
Join date : 16/10/2011
Age : 25
Đến từ : Điện Biên yêu dấu

Tài sản của tôi
My Group:
Huân Chương & Championship Belt:

Pet:

Bài gửiTiêu đề: Tổng hợp truyện dân gian Việt Nam   Sun Nov 13, 2011 12:59 pm



Thạch Sanh Lý Thông








Ngày xưa, lâu lắm rồi, có
một người trẻ tuổi tên là Thạch Sanh. Thạch Sanh rất to lớn, khoẻ mạnh.
Cha mẹ Thạch Sanh mất sớm. Thạch Sanh sống một mình nơi ven rừng, dưới một
cây đa cổ thụ. Thạch Sanh nghèo lắm, chỉ có một cái rìu để đốn củi đem đổi
lấy gạo ăn, và một chiếc khố. Tuy nghèo nhưng Thạch Sanh rất vui vẻ và tử
tế, hay giúp đỡ mọi người.


Thạch Sanh có
một người bạn tên là Lý Thông. Lý Thông ở gần chợ với một người mẹ già. Lý
Thông tính tình rất gian xảo, hay lường gạt. Thạch Sanh thường đến nhà Lý
Thông chơi vì cha mẹ mất sớm, Thạch Sanh thương mến mẹ Lý Thông như mẹ của
mình và coi Lý Thông như anh ruột, gọi là anh kết nghĩa


Nơi làng Lý Thông ở có một
con xà tinh rất hung dữ. Nhà vua đã nhiều lần sai quân lính tới giết nó
nhưng không sao giết nổi. Nhà vua đành phải xây cho nó một cái miếu thờ và
mỗi năm phải hứa cúng cho nó một người để nó ăn thịt. Được như vậy nó mới
không phá phách và để yên cho dân chúng làm ăn. Mỗi năm, người ta bốc thăm,
ai trúng thì bị làm mồi cho xà tinh ăn. Nhà vua hứa ai giết được xà tinh
sẽ ban thưởng.








Rủi cho Lý
Thông, anh ta bị rút thăm trúng làm người đem cúng cho xà tinh ăn thịt.
Biết Thạch Sanh là người thật thà lại ở ven rừng không biết nhiều tin tức,
Lý Thông nghĩ cách gạt em kết nghĩa của mình.

Lý Thông mời Thạch Sanh đến nhà ăn cơm.
Sau khi ăn xong, Lý Thông rót rượu mời Thạch Sanh uống rồi nói:



- Tối nay đến phiên anh phải canh gác
miếu xà tinh nhưng mẹ anh lại không khoẻ trong người, anh nhờ chú đi thế
giùm được không?




Vốn thương mến mẹ con Lý Thông, Thạch Sanh Sẵn sàng đi thế. Nửa đêm,
xà tinh tới miếu để ăn thịt người. Một luồng gió hôi tanh thổi lên,
cây cối ngã rào rào. Thạch Sanh bỗng trông thấy một con rắn lớn hả
miệng hung dữ. Thạch Sanh vội giơ rìu lên chém.

Sau một
trận đánh, Thạch Sanh giết được xà tinh. Anh ta chặt lấy đầu rồi nổi
lửa đốt xác. Xác xà tinh cháy rụi. Từ trong đám tro bỗng hiện ra một
cây cung và mấy mũi tên bằng vàng.


Thạch Sanh đeo cung
tên vào người rồi xách đầu xà tinh đem về. Hai mẹ con Lý Thông đang
ngủ say, yên trí là Thạch Sanh đã bị xà tinh ăn thịt mất rồi. Nghe
tiếng Thạch Sanh gọi cửa, hai người sợ hãi tưởng là hồn ma Thạch
Sanh về báo oán. Lý Thông vội quì xuống nói:


- Xin chú hãy tha cho tôi. Mẹ con
tôi hứa sẽ lễ cầu siêu và mỗi năm cúng giỗ cho chú.


Thạch Sanh nghe vậy, biết là Lý
Thông gạt mình. Nhưng vốn tốt bụng, Thạch Sanh không giận, nói:


- Em vẫn còn sống đây mà. Xà tinh
đã bị em giết chết đem đầu về đây.

Lý Thông thấy Thạch
Sanh không có vẻ giận, vội mở cửa cho Thạch Sanh vào. Qua cơn hoảng
sợ, Lý Thông nghĩ ngay ra được cách gạt Thạch Sanh. Anh ta làm ra vẻ
sợ hãi, lo lắng:

- Chết! Chú không biết là con xà
tinh này đã được vua phong thần hay sao mà giết nó. Chú mang tôi to
lắm rồi, phải trốn ngay đi.


Thạch Sanh tưởng thật, vội trốn
vào rừng. Còn Lý Thông mang đầu xà tinh lên kinh đô báo tin cho vua
biết chính mình đã giết được xà tinh. Nhà vua mừng rỡ, ban thưởng
cho Lý thông nhiều vàng bạc và phong cho hắn chức một quan võ.


Bấy giờ công chúa con vua muốn kén phò mã, bảng yết khắp dân gian, điệp gửi cùng
các nước, nhưng không chọn được ai vừa ý. Một hôm công chúa đi dạo vườn hoa,
bỗng con yêu tinh Ðại bàng sà xuống cắp đi mất. Tình cờ đại bàng bay ngang trên
cây đa có Thạch Sanh đang ngồi thẫn thờ dưới gốc cây. Thạch Sanh thấy vậy, liền
gương cung bắn một phát trúng ngay vào cánh. Nhưng đại bàng rút tên ra rồi tiếp
tục bay đi, Thạch Sanh lần theo vết máu đỏ, thấy đại bàng chui vào một cái hang
rất kiên cố. Chàng đánh dấu lối vào hang và trở về.


















Khi nghe tin công chúa bị yêu quái cắp đi mất tích nhà vua đau lòng xót ruột,
truyền cho lý Thông đi tìm, hứa tìm được sẽ gả công chúa và truyền ngôi cho. Lý
Thông vừa mừng vừa lo, bèn lập mưu mở hội hát xướng trong mười ngày, sức cho
nhân dân đến xem mục đích để dò hỏi nghe ngóng tin tức. Tám chín ngày đã qua, mà
không nghe ai nói một lời gì về chuyện đại bàng bắt người cả. Tin Lý Thông mở
hội hát xướng đồn đến tai Thạch Sanh, chàng lần về thăm, gặp Thạch Sanh, Lý
Thông tỏ mối lo không tìm được công chúa. Thạch Sanh thật thà mà kể lại về việc
bắn trúng cánh chim. Lý Thông mừng lắm, lập tức nhờ Thạch Sanh dẫn đường, mang
lính đến nơi sào huyệt của yêu quái. Thạch Sanh tình nguyện xuống hang tìm công
chúa hộ bạn.










Xuống tới đáy
hang, Thạch Sanh đốt đuốc lên và dò tìm theo dấu máu khô tới một
căn phòng. Thạch Sanh trông thấy một cô gái đang ngồi rầu rĩ
trước cửa. Đoán chừng là công chúa, Thạch Sanh nói:


- Xin công chúa đừng sợ. Hãy
đi theo tôi.







Công chúa cho
Thạch Sanh biết Đại Bàng có tài biến hóa và rất hung dữ. Nó bị
mũi tên vàng của Thạch Sanh băn trúng, bị thương nặng đang nằm
trong phòng.

Thạch Sanh dẫn công chúa đến
chỗ dây thòng, cột dây vào người công chúa rồi giật dây báo hiệu
cho Lý Thông kéo lên. Không ngờ Lý Thông thấy đã cứu được công
chúa bèn thu dây lại, không thả xuống cho Thạch Sanh lên nữa. Lý
Thông lại sai lính khiêng đá to lấp cửa hang luôn.




Thạch Sanh dò dẫm trong hang tìm lối ra. Nơi một ngõ ngách,
Thạch Sanh thấy một cái cũi sắt, trong có một người con trai
đang ngồi rầu rĩ. Thạch Sanh hỏi chuyện. Chàng ta nói:

- Tôi là Thái Tử con vua
Thủy Tề. Tôi bị Đại Bàng bắt giam ở đây đã lâu. Cũi này làm
cho phép của tôi hết hiệu lực. Nhờ người cứu giùm.






Thạch Sanh
phá cũi cho Thái Tử ra. Nhờ phép thần thông của Thái Tử giúp,
Thạch Sanh ra được khỏi hang. Thái Tử dắt Thạch Sanh xuống
thủy cung gặp vua Thủy Tề. Vua Thủy Tề cảm ơn Thạch Sanh đã
cứu con mình, tặng cho Thạch Sanh một cây đàn thần và đưa
Thạch Sanh trở lên mặt đất.





Thạch Sanh
về kinh đô tìm Lý Thông để hỏi cho ra lẽ tại sao lại đối xử
với mình thật xấu. Nào ngờ, Lý thông đổ cho Thạch Sanh tội
ăn cắp vàng bạc rồi giam vào ngục. Trước đó, anh ta đã cho
công chúa uống thuốc làm cho câm để công chúa khỏi kể chuyện
lại với vua cha. Anh ta tự nhận là mình đã cứu được công
chúa và giết chết Đại Bàng. Vua tưởng thật, thưởng cho anh
ta thật nhiều vàng bạc và cho làm quan to.





Thạch Sanh Lý Thông
(tiếp theo)





Thạch Sanh
bị giam trong ngục bèn lấy đàn thần ra gẩy. Tiếng đàn thần vang tới
tai Lý Thông thì nghe như những lời trách móc kẻ hại người. Tiếng đàn
lọt vào cung cấm đến tai công chúa thì nghe như những lời than. Công
chúa tự nhiên hết câm, đi tìm vua cha. Công chúa cho vua biết chính
Thạch Sanh mới là người cứu mình.






Vua cho thả Thạch Sanh
khỏi ngục và bắt giam Lý Thông chờ ngày xử tội. Thạch Sanh là người
tốt bụng, quì xuống xin vua tha tội cho Lý Thông. Mẹ con anh ta bị
đuổi về làng cũ. Giữa đuờng đi, cả hai bị sét đánh chết.








-------------------------------------------------------
Cây khế


click vào để xem với kích thước thật
click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật
click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

Ai mua hành tôi

click vào để xem với kích thước thật



click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật
click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật
Sự tích Bánh chưng, bánh dày





click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật

click vào để xem với kích thước thật
Ngày xưa, đời Vua Hùng Vương thứ 6, sau khi đánh dẹp xong giặc Ân, vua có ý định truyền ngôi cho con.

Nhân dịp đầu Xuân, vua mới họp các hoàng tử lại, bảo rằng: "Con nào tìm
được thức ăn ngon lành, để bày cỗ cho có ý nghĩa nhất, thì ta sẽ truyền
ngôi vua cho".

Các hoàng tử đua nhau tìm kiếm của ngon vật lạ dâng lên cho vua cha, với hy vọng mình lấy được ngai vàng.

Trong khi đó, người con trai thứ 18 của Hùng Vương, là Tiết Liêu (còn
gọi là Lang Liêu) có tính tình hiền hậu, lối sống đạo đức, hiếu thảo với
cha mẹ. Vì mẹ mất sớm, thiếu người chỉ vẽ, nên ông lo lắng không biết
làm thế nào.

Một hôm, Tiết Liêu nằm mộng thấy có vị Thần đến bảo: "Này con, vật trong
Trời Đất không có gì quý bằng gạo, vì gạo là thức ăn nuôi sống con
người. Con hãy nên lấy gạo nếp làm bánh hình tròn và hình vuông, để
tượng hình Trời và Đất. Hãy lấy lá bọc ngoài, đặt nhân trong ruột bánh,
để tượng hình Cha Mẹ sinh thành."

Tiết Liêu tỉnh dậy, vô cùng mừng rỡ. Ông làm theo lời Thần dặn, chọn gạo
nếp thật tốt làm bánh vuông để tượng hình Đất, bỏ vào chõ chưng chín
gọi là Bánh Chưng. Và ông giã xôi làm bánh tròn, để tượng hình Trời, gọi
là Bánh Dầỵ Còn lá xanh bọc ở ngoài và nhân ở trong ruột bánh là tượng
hình cha mẹ yêu thương đùm bọc con cái.

Đến ngày hẹn, các hoàng tử đều đem thức ăn đến bày trên mâm cỗ. Ôi thôi,
đủ cả sơn hào hải vị, nhiều món ngon lành. Hoàng tử Tiết Liêu thì chỉ
có Bánh Dầy và Bánh Chưng. Vua Hùng Vương lấy làm lạ hỏi, thì Tiết Liêu
đem chuyện Thần báo mộng kể, giải thích ý nghĩa của Bánh Dầy Bánh Chưng.
Vua cha nếm thử, thấy bánh ngon, khen có ý nghĩa, bèn truyền ngôi Vua
lại cho Tiết Liêu con trai thứ 18.

Kể từ đó, mỗi khi đến Tết Nguyên Đán, thì dân chúng làm bánh Chưng và bánh Dầy để dâng cúng Tổ Tiên và Trời Đất

Thạch Sanh đuợc vua gả
công chúa. Khi vua chết, Thạch Sanh nối ngôi làm vua. Thạch Sanh là
một ông vua tài giỏi và nhân đức, đem lại hạnh phúc cho toàn dân.
















*************My Signature*************

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ThiênThầnTrắng
Tước hiệu S-MOD

S-MOD
avatar

Posts : 850
TEs : 6085
Điểm nổi tiếng : 25
Join date : 16/10/2011
Age : 25
Đến từ : Điện Biên yêu dấu

Tài sản của tôi
My Group:
Huân Chương & Championship Belt:

Pet:

Bài gửiTiêu đề: Re: Tổng hợp truyện dân gian Việt Nam   Sun Nov 13, 2011 1:12 pm

Sọ Dừa

Xưa
có hai vợ chồng nông dân đi ở cho một nhà giàu từ hồi còn nhỏ. Vợ chồng
ăn ở hiền lành nhưng ngoài năm mươi tuổi vẫn không có con. Một hôm trời
nắng gắt, người vợ vào rừng lấy củi cho chủ, khát nước quá mà không tìm
đâu ra nước, cuối cùng bà đành phải liều uống nước trong một cái sọ
người ở một hốc cây. Nhưng lạ thay, uống vào khỏi cổ, bà thấy khoan
khoái vô cùng, thấm thía tận ruột gan. Và từ đó bà có thai. Chín tháng
mười ngày bà sinh ra một cục thịt tròn lông lốc như hình cái sọ, có mặt
mũi, mồm, tai, nhưng không có tay chân. Chồng đã mất, lại sinh ra một
quái thai, bà rất buồn phiền, định đem chôn sống nó đi. Nhưng bỗng cục
thịt lên tiếng nói, gọi bà:

- Mẹ
ơi! Con là người đấy mẹ ạ. Mẹ đừng vứt con đi mà tội nghiệp! Bà cụ cảm
động, ôm cục thịt vào lòng và nâng niu cho bú. Bà cụ đặt tên con là Sọ
Dừa.

Nghe
tin bà cụ đẻ ra quái thai, lão phú ông bắt bà đem chôn sống đi, nhưng
bà không nghe. Lão đuổi bà ra ở túp lều xanh ở góc vườn. Nhưng hằng ngày
vẫn phải đi làm cho nhà lão. Mỗi bữa đi làm về bà đem phần cho Sọ Dừa
một nắm cơm. Sọ Dừa lớn lên rất nhanh và ngày càng khôn ngoan, hiểu
biết. Bà mẹ và những người chung quanh quen dần và ngày càng yêu mến Sọ
Dừa.

Hằng
ngày, khi bà mẹ đi làm, Sọ Dừa biến thành một chú bé rất xinh đẹp, dọn
dẹp nhà cửa đâu vào đấy, rồi lại chui vào cái sọ như cũ. Lúc đầu bà cụ
thấy sự lạ, nhưng rình mãi không thấy gì nên cũng đành thôi.

Một hôm bà mẹ buồn bã nói với Sọ Dừa rằng:

-
Con người ta lên bảy tám tuổi đã biết đi chăn trâu chăn bò, mày thì tao
chẳng trông cậy được gì! Ông chủ có một đàn dê, cần người chăn mà tao
vẫn chưa tìm được ai.

Sọ Dừa nói:

- Mẹ ơi, con chăn được, mẹ nhận với ông chủ đi!

Bà mẹ nói với lão phú ông, cuối cùng lão ưng thuận cho Sọ Dừa đi chăn đàn dê cho nhà lão.

Hai
mẹ con Sọ Dừa rất vui mừng. Quả nhiên Sọ Dừa chăn được và chăn rất giỏi.
Lão nhà giàu thấy đàn dê mỗi ngày thêm béo tốt mà Sọ Dừa lại ăn rất ít,
mỗi ngày chỉ hai nắm cơm rất nhỏ thôi.

Sọ
Dừa chăn dê suốt ngày ở dãy núi xa làng. Việc đem cơm, lão phú ông giao
cho ba người con gái luân phiên nhau. Hai người chị thường đứng rất xa
gọi Sọ Dừa rồi để cơm đó, mặc Sọ Dừa tự lăn đến mà ăn. Còn cô gái út đem
đến tận nơi cho Sọ Dừa. Và vì thế cô biết được một điều kỳ lạ: Sọ Dừa
không phải là người trần, chàng là người trời - một chàng trai khôi ngô,
tuấn tú, tuổi chừng mười sáu, mười bảy. Cô thấy chàng nằm trên một cái
võng đào mắc giữa hai cành cây, miệng thổi sáo, tiếng sáo khi bổng khi
trầm, lúc khoan, lúc nhặt, làm cho cô bồn chồn, xao xuyến.

Từ đó, cô út đem lòng yêu trộm, nhớ thầm Sọ Dừa. Có gì ngon cô cũng để dành đem cho Sọ Dừa.

Một
hôm, Sọ Dừa đòi mẹ đi hỏi một trong ba người con gái phú ông cho mình.
Bà mẹ đang buồn phiền cũng ngạc nhiên, phì cười mà nói:

- Mày thì có ma nó lấy! Mình mẩy chân tay chẳng có mà lại đòi lấy vợ.

Nhưng
Sọ Dừa thiết tha, nằn nì, thúc giục, cuối cùng bà phải đánh bạo kiếm
một buồng cau đến nói với phú ông. Lão phú ông bĩu môi cười khẩy, rồi
lên giọng nói với bà cụ:

- Mụ
về bảo hắn sắm đủ lễ vật thì ta sẽ gả cho một đứa: một chĩnh vàng cốm,
mười tấm lụa đào, mười con lợn béo, mười vò rượu tăm. Lại phải dựng một
căn nhà ngói năm gian, câu đầu bằng bạc, xà ngang bằng đồng.

Lão
nhà giàu thì đắc ý cho là mình thách như thế thì không đời nào nhà Sọ
Dừa lo được. Bà mẹ thì lo, nhưng Sọ Dừa thì điềm nhiên bảo rằng:

- Mẹ sang nói ngay với ông chủ là con có đầy đủ các thứ ấy.

Không
còn cách chối từ, lão phú ông phải gọi ba cô con gái lên hỏi xem có ai
ưng thuận làm vợ Sọ Dừa không? Người chị cả nghe xong chối đây đẩy.
Người con thứ hai thì trả lời lấp lửng là "cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy",
khiến lão phú ông cũng hơi lo. Còn cô con út thì trả lời dứt khoát
rằng:

- Con bằng lòng lấy anh Sọ Dừa ạ!

Lão
phú ông đành phải chấp nhận. Nhưng cả lão phú ông và bà mẹ Sọ Dừa đều
phấp phỏng, không dám chắc là Sọ Dừa có đủ các đồ lễ vật như đã hứa.

Sáng
hôm sau đến hạn nạp lễ vật mà tối hôm trước đó, bà mẹ vẫn chưa thấy gì
ngoài túp lều tranh ở góc vườn. Sọ Dừa bảo bà cứ yên tâm, rồi đâu sẽ vào
đấy. Quả nhiên, sáng sớm hôm sau, khi bà mẹ tỉnh dậy thì thấy mình đang
nằm trên một chiếc giường có đủ chăn hoa, nệm gấm; chiếc lều tranh đã
biến đi đâu mất và thay vào đó là một tòa nhà ngói năm gian, cửa bức
bàn, cột, xà đều trạm trổ, câu đầu bằng bạc, xà ngang bằng đồng đúng như
lời thách của phú ông.


mẹ rất ngạc nhiên về nhà cửa, đồ đạc và lễ vật sang trọng đủ mọi thứ. Bà
nghĩ là mình nằm mơ, nhưng có điều làm cho bà tin là vẫn thấy Sọ Dừa
lăn đi lăn lại trong nhà để sai bảo những người giúp việc.

Anh
vừa gọi một tiếng, tức thì mấy chục người hầu hạ, cả nam lẫn nữ quần áo
lộng lẫy đủ mầu sắc, từ nhà dưới chạy lên răm rắp làm theo lời sai bảo
của Sọ Dừa.

Đúng
giờ hẹn, cả đoàn nhà trai đem đủ lễ vật sang nhà gái đón dâu. Phú ông
chẳng biết tính sao, đành phải nhận lễ vật và gả cô gái út cho Sọ Dừa.
Dân làng ai cũng ngạc nhiên, hai người chị gái thì trề môi, tặc lưỡi hết
lời chê bai, mắng nhiếc cô út. Còn cô út thì rất vui, lúc nào cũng tươi
cười với mọi người.

Chiều
hôm ấy, Sọ Dừa đón dâu về nhà. Cỗ bàn linh đình, làng xóm ngồi đầy nhà
chuyện trò như pháo ran. Đến tối khi các cây nến đã thắp sáng trưng nhà
trên nhà dưới thì không ai nhìn thấy Sọ Dừa đâu cả. Bỗng, từ phòng bên
bước sang một chàng trai tuấn tú khôi ngô cùng với cô dâu. Chàng trai
nói:

-
Thưa các cụ cùng bà con hai họ, tôi là Sọ Dừa. Vợ chồng chúng tôi xin ra
chào hai họ và cảm tạ bà con đã đến chia vui và giúp đỡ cho gia đình
chúng tôi.


mẹ ôm chầm lấy con dâu, mừng vui không nói nên lời. Tin này bay đi, ai
biết cũng ngạc nhiên và vui mừng, riêng hai người con gái lớn của phú
ông thì chỉ có ghen tuông và tức tối.

Sau khi cưới vợ, Sọ Dừa ra sức học hành và thi đỗ trạng nguyên được nhà vua trọng dụng.

Khi
bà mẹ qua đời, quan Trạng Sọ Dừa từ kinh đô về chịu tang được ít lâu thì
nhà vua có chiếu cử chàng đi sứ. Trước khi đi, chàng đưa cho vợ một con
dao, một hòn đá lửa và hai quả trứng gà, dặn vợ phải giắt luôn bên
mình, khi gặp khó khăn sẽ phải dùng đến.

Hai
người chị gái luôn ghen tị với em lấy được chồng tốt đẹp, giỏi giang,
quyền cao chức trọng. Một hôm hai chị rủ em đi chơi thuyền trên sông gần
biển, rồi lập mưu, đẩy thuyền em ra xa, dấu hết bơi chèo, khiến cho
thuyền cô em bị đắm. Khi thuyền đã mất tăm, hai chị mới giả vờ hô hoán,
kêu cứu.

Sau
khi thuyền chìm, một con cá kình vô cùng to lớn đã nuốt chửng cả thuyền
lẫn cô em út vào bụng nó. Nhớ lời chồng dặn lúc chia tay, cô rút dao
rạch bụng cá, cá vẫy vùng một hồi rồi chết. Sau đó xác cá trôi vào bờ
một hòn đảo, cô khoét bụng cá chui ra. Rồi cô xẻo thịt cá ra thành nhiều
miếng, phần thì phơi khô, phần thì muối mắm để ăn dần. Cô lại dùng dao
đánh vào hòn đá chồng đưa để lấy lửa nấu ăn và sưởi ấm. Hai quả trứng gà
để trong bọc, đủ ngày đã nở thành hai con gà, một trống, một mái.

Tháng
ngày trôi qua, đàn gà sinh sôi nảy nở đông dần. Cô út tiếp tục sống một
mình trên hoang đảo và chờ khi có thuyền thì nhờ giúp đỡ.

Bỗng
một buổi chiều, cô nghe tiếng gà gáy: "Ó ò o!... phải thuyền quan Trạng
rước cô tôi về!". Cô chạy ra thì thấy một chiếc thuyền lớn, cắm cờ đuôi
nheo tiến về phía đảo. Cô mừng lắm! Khi thuyền đến gần thì thấy Sọ Dừa
bước lên mui và vợ chồng nhận ra nhau, mừng mừng tủi tủi không nói nên
lời.

Biết
rõ sự tình, Sọ Dừa rất thương vợ và căm giận hai người chị gái, nhưng
chàng vẫn không nói cho ai biết. Về đến nhà, Sọ Dừa bảo vợ lánh vào
phòng trong rồi bày tiệc mời cả nhà bố vợ và dân làng đến dự. Hai người
chị thi nhau ăn mặc lộng lẫy để lôi cuốn sự chú ý của Sọ Dừa. Cả hai đều
tranh nhau kể lể việc người em chết đuối.

Rượu
uống được nửa tuần, Sọ Dừa đứng lên xin phép vào nhà đưa một người bạn
ra chào hai chị và dân làng. Khi cô út theo chồng bước ra, mọi người
kinh ngạc bàn tán xôn xao. Hai người chị rụng rời tay chân rồi nhân lúc
mọi người hướng về cô út, cả hai lén ra ngoài và trốn đi biệt tích.




Thánh Gióng




Vào đời vua Hùng Vương thứ 6, giặc Ân
kéo quân sang xâm lược nước Văn Lang, thế giặc rất hùng mạnh, quan quân
không chống cự nổi. Nhà vua lo lắng cho mời các quan trong triều đến
cùng bàn kế phá giặc. Các quan tâu vua xin cho sứ giả đi rao tìm người
tài giỏi ra giúp nước. Vua nghe theo kế ấy.



Lúc bấy giờ ở làng Phù Đổng (làng
Gióng), bộ Võ Ninh có 1 nhà nọ hiếm muộn con, đến 62 tuổi mới sinh được
1 cậu con trai. Nhưng cậu bé đã lên 3 tuổi mà vẫn không biết nói, không
đứng không ngồi, suốt ngày chỉ ẳm ngữa mà thôi.



Khi sứ giả đến làng rao cầu hiền, cậu bé
thốt nhiên nói được, cậu ngồi bật dậy cất tiếng xin cha mẹ mời sứ giả
nhà vua vào thưa chuyện. Khi sứ đến, cậu liền xin với sứ về tâu vua đúc
cho cậu 1 con ngựa sắt, một cái nón sắt, và 1 thanh gươm, để cậu ra
quân diệt giặc.



Từ khi sứ nhà vua về, cậu bé mỗi ngày
một lớn, ăn khỏe lạ thường. Ngày tháng qua nhanh, cậu lớn phỗng lên đến
nỗi phải làm nhà riêng để ở.



Khi giặc Ân kéo đến núi Châu Sơn (Tiên
Du - Bắc Ninh) thì sứ giả đem gươm, ngựa và nón sắt đến dâng cho cậu.
Cậu vươn vai đứng đậy rồi nhảy lên ngựa mà ra roi, ngựa chạy đến đâu,
miệng phun ra lửa đến đó. Trên mình ngựa, cậu xông vào đội ngũ của giặc
vung kiếm chém giặc như chém chuối, gươm gãy, cậu nhỏ cả cụm tre mà
đánh. Không đương nỗi sức mạnh thần thông của chàng trai Phù Đổng, quân
giặc còn lại quỳ gối xin hàng.



Phá được giặc Ân rồi, người anh hùng
làng Phù Đổng đi đến núi Sóc Sơn thì biến mất. Vua nhớ ơn, truyền lập
đền thờ ở làng Phù Đổng, phong là Xung Thiên Thần Vương. Sau người đời
hay gọi là Phù Đổng Thiên Vương hay Thánh Gióng. Hàng năm đến ngày mùng
8 tháng 4, làng Phù Đổng mở hội vui lớn, tục gọi là hội Gióng.





Sẽ tìm kiếm tiếp

*************My Signature*************

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Tổng hợp truyện dân gian Việt Nam

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» Shop mua/bán truyện tranh online
» Truyện hay về biển đảo: ĐAU ĐÁU HOÀNG SA
» [Comic] Truyện tranh Big Bang
» [Truyện dịch] Eyeshield 21 dj - Kamoku
» [Truyện dich] Vanishing Starlight >> chap 5
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
~Giải trí lành mạnh~ :: Truyện đọc :: Truyện ngắn-
.levelbg{line-height: 13px;background: url(/users/2211/12/43/96/album/levelc10.png) no-repeat;width: 120px; height: 13px;padding-top: 2px;padding-left: 2px;}